Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

CỬA THIÊN ĐÀNG

  

Cũng có khi suốt ngày mình rủ nhau đi chơi
buổi sáng cà phê, luận trên trời dưới đất
chuyện văn chương, thi ca âm nhạc
hát nghêu ngao khúc hát vượt thời gian...
ngày đi qua, chẳng vướng bận lo toan
buổi trưa đến,có phở có cơm hè phố
xách xe lông nhông đường kia,hẽm nọ
thấy chỗ nào đông khách,tấp vô...

Mà ngộ ghê đi!
cơm bình dân không mĩ vị cao lương
có mắm, có rau, hoa trái quê nhà
những món mà mình yêu thiết tha
mới nhìn thấy thôi,đã thèm rỏ dãi
anh gắp cho em một vài bông cải
em tiếp cho anh một vài miếng su su
nhìn nhau cười ánh mắt sóng hồ thu

Hoàng hôn xuống
chạy lòng vòng khắp phố
cho cộ xe nhộn nhịp với dòng đời
cũng trổ tài luồn lách như mây trôi
một khe hở cũng chen qua vi vút
tìm một chỗ dưới vòm sao mới thắp
có hoa thơm cỏ lạ,suối bên hồ
có đất trời và có cả hư vô
đang che chở đôi mái đầu lãng tử
vai kề vai em nghiêng bầu tâm sự
anh bâng khuâng uống những vị cay nồng
bỗng thấy đời như có như không
mà chỉ có hai ta là có thực

Em ru anh, lời ru anh ngon giấc
anh vỗ về em, giấc ngủ ngoan hiền
rồi ngày qua, ngày qua
bên dòng suối thần tiên
ta đã đến cửa Thiên đàng mà không biết.