Nào uống đi, cạn chén chia phôi
Đêm sắp hết, ngày không còn lâu nữa
Cuộc chia xa mỗi trời một đứa
Ta ở đây, ngươi đi đến quê người!
Thôi uống đi, để môi ấm nụ cười
Dành thương xót cho niềm đau lặng lẽ...
Rượu không cay, mà lòng cay như xé
Bước chập chờn như một kẻ mộng du!
Đêm nay về quạnh quẽ bến sông Thu
Ngàn sao lạnh chợt cùng ta thao thức
Nghĩ mai đây phương trời xa khuất
Nhớ đến nhau, chén rượu chắc ngậm ngùi!
Nên đêm này ta rót lệ tặng ngươi
Giọt lệ đá tưởng chừng không vỡ được
Tạc lòng nhau chút tình buổi trước
Lắng trong hồn còn đọng buổi mai sau
Thôi ngươi đi đừng để nỗi xót đau
Bởi thấy được sẽ mềm lòng ta nữa
Nước sông Dịch (*) ngàn năm không hứa
Nhưng sông Thu nhớ buổi hẹn về
Với tấm lòng nhớ bạn thương quê
Ta sẽ hát bên sông mà chờ đợi
Cùng bè bạn đọc vần thơ mới
Rươu trăm năm lại uống chén tương phùng
Giờ ngươi đi, ta biết nói sao cùng ?!
(*) Sông Dịch Thuỷ (Trung Quốc): tráng sĩ Kinh Kha
đi qua sông này để thích
khách Tần Thuỷ Hoàng nhưng
không quay trở lại.