Tặng Lê Nguyễn
Bạn ta gặp hàng ngày thường dắt nhau đến quán cà phê
Chiêu vài ngụm nói chuyện đời cơm áo
Điếu thuốc phì phà, cười vui gượng gạo
Có khi kịch, cũng có lúc chân tình
Và lòng ta trang trải nhân sinh
Với những khi trước chung trà đạm bạc
Dù phiền muộn cõi lòng ta man mác
Hay nhớ nhung thao thức lúc tàn đêm
Một chung trà, ta được ấm lòng thêm
Dù có giải được buồn hay thấm buồn hơn nữa
Như lời nói em, bao nhiêu điều ẩn chứa
Ta cũng mong chia sẻ đến vô cùng
Khi uống trà ta nhắc chuyện thuỷ chung
Nên với bạn, với tình hay tri kỷ
Thân hay sơ, hay người ta yêu quý
Đối với nhau, ta chỉ có chung trà
Khi tâm hồn nở được một bông hoa
Bông hoa ấy là bông hoa thanh khiết
Dẫu mai sau phương trời cách biệt
Chén trà xưa- hương ngát mãi trong hồn