Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

QUA SÔNG

Em, con thuyền ngư phủ
Đưa ta lúc không đò
Người về phai mộng ước
Thương ta mà dặn dò

Mênh mang trời quê cũ
Bên sông xưa lạ lùng
Ngàn trùng cơn thác lũ
Thuyền ra khơi ngại ngùng

Dòng sông thì rộng quá
Phải chèo trên sóng to
Nhờ em mà định hướng
Ta với niềm âu lo

Bên kia bờ khuyết lở
Những biến đổi không ngờ
Có làm ta đau xót
Cũng chỉ là cơn mơ

BÊN CẦU SƯƠNG CHIÊM BAO



Em về chi giữa cơn mơ
Đem theo trăng lạnh sao mờ lệ sương?!

Hoa ngâu rụng cánh vô thường
Dưới dòng nước cũng thê lương đôi bờ
Ngập ngừng trôi với ngẩn ngơ
Cuốn theo dấu tích bụi mờ thế nhân

Bên cầu ta luống bâng khuâng
Thương em với nỗi ngại ngần áo hoa
Trăm năm nào khỏi chia xa
Thôi em hãy bước mà qua bên bờ

Tạ lòng, đây một câu thơ
Hoàng hoa một đoá trăng mờ nửa gương
Nắm tay hát khúc đoạn trường
Đưa em giã biệt – cầu sương ta về

CẢM NHẬN




Ai cho em cái dịu dàng
Để nghe thương mến ngập tràn trong tôi
Phải chăng công của đất trời
Sinh ra một đoá hoa đời sắc hương.

LỬA



Tặng Hoàng Lộc



Đây điếu thuốc ta giữ hoài không hút
Dành tặng ngươi mây khói cuộc rong chơi
Đừng tiếc thương mảnh tình xưa đã vụt
Đừng bận chi với chút mộng bên trời


1992

Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010

GỌI ĐÒ

Đò ơi
Đò ơi
Dòng sông lặng ngắt
Sóng gầm, sóng gầm
Một cõi nào xa?
Lữ khách, lữ khách
Dòng sông bất trắc
Làm sao
Lữ khách băng qua?!
Đò ơi
Đò ơi
Đò ơi


1991

NGỰA HOANG




Ngựa hoang trở gót về rừng

Nghe vui chim hót nghe mừng suối reo
Vầng trăng phiêu bạt lưng đèo
Bâng khuâng toả bóng trôi theo dặm buồn
Nhớ đàn, ngựa hí trong sương
Thu không quạnh quẽ, đêm trường ngẩn ngơ
Trên lưng ngựa chở hồn thơ
Ngàn năm phiêu lãng bên bờ nhân gian

CHUYỆN MỘT DÒNG SÔNG




Khi tôi lớn lên giữa những luỹ tre làng xanh biếc
Thì dòng sông đã có tự bao giờ 
Sông êm đềm như khúc hát trẻ thơ 
Mải miết reo vui, mang nước 
Trường sơn xuôi về biển cả
Khi uốn khúc lượn quanh ghềnh đá 
Khi dịu dàng qua bãi sắn nương dâu
Đến quê tôi xanh thẳm hàng cau 
Những ruộng lúa, hàng dừa, cây đa, 
Gốc Bút 
Những lăng miếu đền chùa của một thời chứng tích
Thuở phục hưng các triều đại huy hoàng

Về cuối làng, có một bến đò ngang 
Cái gạch nối miền quê và phố thị
Con đò nhỏ rất ít khi ngơi nghỉ
Tất bật suốt ngày đưa đón khách lại qua
Là niềm vui của những đứa con xa 
Mang thương nhớ quay về thăm cố quán
Dòngsông ấy cứ trôi theo năm tháng 
Vẫn êm đềm như ký ức tuổi thơ 

Rồi một ngày kia 
Sông đã chở ước mơ 
Lẫn khát vọng ngập hồn của một người trai trẻ 
Sương còn đọng mạn thuyền Ánh bình minh vừa hé
Đò cập bờ, người trai trẻ tách bến sông 
Trên bờ cao, còn ngoảnh lại đứng trông 
Cái hùng vĩ của dải Trường Sơn với núi Chúa, với Hòn Bằng, hòn Non Trượt 
Rồi lặng lẽ, người trai cất bước 
Hồn vút cao như một cánh chim hồng 

Mười năm sau
Một sớm mùa đông 
Lối nhỏ ngày xưa 
Một người khách lạ 
Chân bước nhanh, trong lòng rộn rã 
Hướng về bến đò của một sớm tinh sương 
Bên ven đường hương cỏ nội còn vương
Im vắng quá, lối đi dần hoang dại 
Chợt ngơ ngác, khách bàng hoàng đứng lại 
Trên vực sâu bờ đất dựng chơi vơi 
Trước mặt là một biển sóng trùng khơi 
Đang cuồng nộ dâng trào cơn thác lũ 
Ôi rét mướt, không bóng thuyền ngư phủ 
Gió lạnh lùng suốt một dải Trường Giang 
Và bỗng nhiên lòng khách cũng mênh mang 
Chạnh nghĩ đến những nỗi niềm nhân thế 

Sông mười năm đã trở thành dâu bể
Thì cuộc đời ai dám hẹn trăm năm?

GIAO MÙA...



Ô hay, có phải mùa sang 

Mà sao mưa đã mênh mang phố buồn? 

Ai đi mưa gió trong hồn 

Tôi ngồi lặng lẽ bên cồn hoang vu… 


1991

ÁNH TRĂNG




Tôi bất chợt 
Đến bên hồ vắng lặng
Thấy bóng mình soi mặt nước 
Thu xanh 
Hạt sương trong 
Đậu nặng trĩu trên cành 
Bỗng oà vỡ 
Trong bóng người du tử 
Nước xao động 
Thuyền xuôi về quá khứ 
Vẹt mái chèo 
Bến bãi xanh xao 
Thuyền trôi đi, trôi đi 
Những ngọn sóng trào 
Người ngư phủ buông mái chèo 
Lặng lẽ 
Rồi chợt thấy bàn tay đau như xé 
Vội nhìn quanh 
Chỉ thấy một mình thôi 
Và trên cao 
Cũng một mảnh trăng côi 
Soi dòng nước 
Với bóng người du tử.

CHIỀU




Gió ru cồn bãi đìu hiu 

Vàng hoe sắc lá bóng chiều ngẩn ngơ 

Hồn hoang lặng ngắt nhu tờ

Phong ba thuyền giữa bốn bờ trùng dương 


1983

THU


Anh ngồi ngắm cụm hoa vàng 

Vàng ngơ vàng ngẩn như nàng Thơ anh 

Hoa vàng lá cũng vàng xanh

Vàng hoa, vàng lá, hồn anh cũng vàng… 


1983

NGỌC LAN






Một đoá hoa phong hương 

Từ bàn tay em thương 

Cài lên miền bí ẩn

Một bầu trời đầy sương 

1978

XUÂN NHỚ BẠN





Ngày Xuân trông cánh hoa mai
Khôn nâng chén rượu, nhớ ai cuối trời
Từ khi cánh nhạn mù khơi
Sầu trăng quạnh quẽ, sương rơi ngõ hồn
Mơ hồ tiếng bạn ngoài song
Ngày xưa em bé còn trong tiếng đàn
Khi vui khúc hát lên ngàn
Bạn cùng ta dưới trăng ngàn hát ca
Tưởng chừng như chẳng rời xa
Như sông với nước, như hoa với cành
Ai hay nước chảy qua ghềnh
Hoa bay theo gió để cành trơ vơ
Nhớ nhau nắn lại phím tơ
Tơ chùng nhạc điệu, đàn ngơ ngẩn sầu
Sông ơi nước chảy về đâu
Cho ta chở một thuyền sầu ra khơi

HƯƠNG TRÀ





Tặng Lê Nguyễn

Bạn ta gặp hàng ngày thường dắt nhau đến quán cà phê
Chiêu vài ngụm nói chuyện đời cơm áo
Điếu thuốc phì phà, cười vui gượng gạo
Có khi kịch, cũng có lúc chân tình
Và lòng ta trang trải nhân sinh
Với những khi trước chung trà đạm bạc
Dù phiền muộn cõi lòng ta man mác
Hay nhớ nhung thao thức lúc tàn đêm
Một chung trà, ta được ấm lòng thêm
Dù có giải được buồn hay thấm buồn hơn nữa
Như lời nói em, bao nhiêu điều ẩn chứa
Ta cũng mong chia sẻ đến vô cùng
Khi uống trà ta nhắc chuyện thuỷ chung
Nên với bạn, với tình hay tri kỷ
Thân hay sơ, hay người ta yêu quý
Đối với nhau, ta chỉ có chung trà
Khi tâm hồn nở được một bông hoa
Bông hoa ấy là bông hoa thanh khiết
Dẫu mai sau phương trời cách biệt
Chén trà xưa- hương ngát mãi trong hồn

DƯỚI RỪNG CÂY




Ta không còn bơ vơ
Dưới rừng cây trùng điệp
Mặt trời qua không biết
Trăng lên tròn không hay

Ta cất lên lời ca
Sao-trên-triều-gió-cuốn
Để nghe điều phiền muộn
Có em mà phôi pha

Thương em như rừng cây
Rừng cây mùa thay lá
Thương em tình biển cả
Biển cả ngàn phong ba

Ta đi qua rừng cây
Rừng cây vừa bão nổi
Lá rơi đầy trên lối
Lòng ta đầy băn khoăn

Ta riêng niềm lặng lẽ
Đưa em qua rừng cây
Vầng trăng vừa thức dậy
Nhuộm vàng lên sắc mây…

1978

ĐÔI MẮT MÙA XUÂN



Ôi, trên nền trời có những vì sao lung linh
Đó là đôi mắt em
Buổi chiều chiều mọc nghiêng nghiêng soi qua miền anh đứng
Nụ tình buồn nở vội trên môi anh rồi chợt biến
Như tiếng khua trên sợi xích đau mòn mang bánh xe em đi qua
Như tuổi đời phiêu bạt mà tuổi xanh anh đã mang đi chôn vào hư ảo
Và như những tháng ngày hiện tại vẫn kế tiếp nhau mang hoài lầm lỗi
Không hái cho em được nụ hoa hồng
Mà những chiều chiều, anh mang mớ hoa vàng hiu hắt đem trải trên lối đi
Nào biết có em qua!
Nhớ về một mùa xuân
Khi ánh mặt trời vừa trải hồng lên vạn vật
Những đoá hoa tinh khôi lung linh hồng thắm bầu trời
Anh mang phấn bướm đa tình lượn trên vườn xuân thắm
Và đêm đêm anh nhìn ánh sao trời để nhớ về đôi mắt em
Như một thoáng chiêm bao
Anh trôi qua miền không gian âm u vời vợi
Ngoảnh lại nhìn mình-mộng bạc tóc thu phai
Để chiều chiều nhớ em, anh ra đứng chờ sao –trên- triều-gió-cuốn
Có những lúc tình cờ, anh nhận lạc hướng sao xa
Và hồn anh cũng cuốn theo chiều gió cuốn
Nên thầm lặng mang về ấp ủ một cành hoa

1978

MƯA BÊN GIÁO ĐƯỜNG


Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

QUẢ ĐÀO TIÊN
















Dang tay bắt quả đào tiên
Đào rơi xuống thế, Tiên lên vườn trời
Thẫn thờ nhặt quả đào rơi
Ăn vào nhớ nước bên trời Tương Giang…

1978

SAO SÁNG HIÊN TRƯỜNG



Đêm qua dạo mái hiên trường
Để xem sao sáng trong vườn tịch liêu
Trên trời sao có bao nhiêu
Lòng tôi cũng chứa bấy nhiêu tâm tình

Hồn vàng gợn sóng lung linh
Triều khuya thác đổ gập ghềnh vách khơi
Vọng nghe khúc nhạc lưng trời
Bỗng đâu quên hết một thời phong ba

1978

NGUYỆT HẰNG



Từ lúc tôi làm thơ với Trăng
Bâng khuâng hồn mộng chốn cung Hằng
Sầu đắm nhưng nào đâu có biết
Ở chốn trần gian có Nguyệt Hằng

Kiếp trước em là con cõi Tiên
Thơ ngây vô tội chốn lâm tuyền
Quần Tiên đại yến theo thân phụ
Lỡ cắp đào tiên với thuốc tiên

Vọng đến cung đình thượng đế hay
Truyền cho thúc phụ phải lưu đày
Một trăm năm lẻ nơi trần thế
Làm kiếp con người với rủi may

Ở dưới cõi trần em biết đâu
Đau thương cay đắng với u sầu
Trắng đen thay đổi tình nhân thế
Cho đến thời gian cũng bạc màu

Mai mốt em về trên cõi Tiên
Trần gian rũ sạch bụi ưu phiền
Một trăm năm ấy là cơn mộng
Lưu luyến còn chăng nhớ bạn hiền
1980

MỘ KHÚC


 
MỘ KHÚC

Đàn chùng ai nắn phím tơ
Cho dây rên xiết, cho ngơ ngẩn lòng
Mưa chiều đổ xuống sông trong
Nước trôi đâu biết đau lòng thời gian

1978

DÒNG SÔNG MÙA THU



Em đã cho ta một tấm tình im lặng 
Đẹp vầng trăng huyền hoặc giữa đêm khuya 
Như ngàn sương trên ngọn cỏ đầm đìa 
Như gió thoảng nhẹ lay cành lá 

Ta thầm lặng nhận từ em tất cả 
Đôi bàn tay thân ái cuộc đời 
Ánh mắt nhìn, vệt sáng sao rơi 
Lòng dậy sóng, dòng sông thác lũ 

Và ta đã gọi em trong giấc ngủ 
Tiếng thu ơi, vang vọng một dòng sông 
Trút vào em niềm tha thiết nhớ mong 
Mà năm tháng như mây trôi đầu núi 

Và ta biết những nỗi niềm sầu tủi 
Giữa đêm dài rơi rụng xuống hồn em 
Nên ta là cơn gió thoảng bên thềm 
Là khúc hát gửi em lời tình tự 

Ta thương em, với ngôn từ không đủ 
Nghĩ về em với nghiệt ngã cuộc đời 
Sao là em, như một chiếc lá rơi 
Rơi lặng lẽ trên ao hồ tù hãm?! 

Còn ta ư? Một cánh đồng khô hạn 
Những ngày mưa trút xuống chẳng đúng mùa 
Từ gặp em là mang nặng cơn mưa 
Sau cái buổi hoa khai và kết trái

Nhưng hỡi em thời gian không trở lại 
Như dòng đời luân chuyển, nước sông trôi 
Xuân đã đi, hoa mới trổ - muộn rồi 
Ta đứng đó giữa trời mây thương tiếc 

Chừ trong ta một bài thơ diễm tuyệt 
Của tình em muôn thuở sẽ không phai 
Dù trăm năm chỉ là giấc mộng dài 
Nhưng ta đã gặp em vào trong đấy
1990