* Theo ông, để thành công trong thế giới phẳng, những người trẻ cần phải làm gì? (Lê Thanh Hà, 25 tuổi)
- Có 3 vấn đề các bạn phải quan tâm, đó là: kĩ năng, kiến thức và động lực.
Trước
hết các bạn nên tập trung học tốt các môn như: toán học, tin học - là
những môn khoa học cơ bản mà nếu bạn không được trang bị các kĩ năng cơ
bản như vậy các bạn sẽ không thể sáng tạo.
Sau
đó các bạn cần có và biết cách sử dụng các kĩ năng và tạo ra các giá
trị. Tôi cho rằng ông chủ đầu tiên của các bạn không quan tâm đến những
gì các bạn biết vì Google biết và cung cấp thông tin về tất cả mọi thứ.
Ông
chủ đầu tiên của các bạn sẽ chỉ quan tâm đến các bạn làm được những gì
từ kiến thức các bạn có. Và các bạn cần hiểu rằng bạn cần có kĩ năng để
làm ra các giá trị giá tăng.
Cuối
cùng, bạn cần có động lực. Đối với các bạn trẻ, thế giới chưa bao giờ
"mở" như thế giới ngày nay. Thế giới không còn những ngăn cách lớn và
tất cả chúng ta hoàn toàn có thể tiến lên.
Hôm
qua 7-5, tổng giám đốc Viettel có nói với tôi rằng mục tiêu trong 10
năm tới là người Việt Nam đều sử dụng điện thoại thông minh. Tôi cho
rằng không có sự ngăn cản về công nghệ số, chỉ có sự ngăn cản khi chúng
ta không có động lực để chúng ta làm những việc chúng ta cần làm để
thành công trong thế giới toàn cầu hóa ngày hôm nay.
| Toàn cảnh cuộc giao lưu trực tuyến tại Hà Nội - Ảnh: Nguyễn Khánh |
*
Chiến tranh với Mỹ chấm dứt từ năm 1975. Nhưng thật ra nó chưa bao giờ
kết thúc hẳn vì hàng ngày ở Việt Nam đều có người bị thương hoặc chết do
bom mìn còn sót lại cũng như vẫn còn nhiều người bị ảnh hưởng bởi chất
độc da cam. Ông nghĩ thế nào về điều này? (Lê Thị Hồng Mai,
lthmai2020@....)
-
Với tư cách là 1 người Mỹ, tôi thấy điều này thật kinh khủng. Và tôi
thấy chúng tôi (phía Mỹ) phải có trách nhiệm hợp tác với Việt Nam để
giải quyết các di sản do chiến tranh để lại một cách dứt khoát và lâu
bền.
Cuộc
chiến tranh đó đã phá hoại 1 thế hệ cả người Mỹ lẫn người Việt Nam và
chúng tôi không muốn cuộc chiến tranh đó lại phá hoại.
*
Ông đã từng đến nhiều nơi có xung đột. Hiện nay tình hình ở Biển Đông
đang nóng lên với việc Trung Quốc đưa giàn khoan đến biển Việt Nam. Theo
ông, người dân Việt Nam nên phản ứng thế nào và làm gì trong bối cảnh
đó? (Nguyễn Văn Nam, 35 tuổi)
|
* Ông có thể cho biết đôi chút về đời tư, gia
đình của ông: Vợ ông làm nghề gì, ông có mấy người con. Ông có thể kể
đôi chút về họ. Quan niệm của ông về hạnh phúc và nuôi dạy con cái như
thế nào? Các con ông có theo nghề viết, phê bình như ông không? (Trần
Ngọc Thảo, 32 tuổi, elle@...)
- Vợ tôi là giáo viên phổ thông và đã nghỉ hưu.
Cô con gái lớn của tôi năm nay 28 tuổi là giáo viên nhưng giờ đang học về kinh doanh.
Con gái út 26 tuổi và đã lập gia đình hiện nay đang là biên tập viên cho đài phát thanh công cộng quốc gia NPR.
Về hạnh phúc, tôi muốn nhắc lại câu trả lời trước của tôi, người ta sẽ thấy hạnh phúc khi được phát huy các tiềm năng của mình.
Tôi cảm thấy rất may mắn vì tôi lớn lên ở nước Mỹ vào thời điểm mà tôi có thể phát huy các tiềm năng của tôi.
Về nuôi dạy con cái, điều quan trọng nhất là tin tưởng
vào con, nói với chúng rằng chúng có thể làm những việc chúng muốn làm,
không được lười biếng.
Nước Mỹ có câu ngạn ngữ: Người thành công là người mắc
nợ với xã hội. Đấy là cách mà chúng tôi khuyến khích con chúng tôi:
chúng phải có tinh thần cống hiến cho xã hội.
|
-
Trước hết, tôi không biết chi tiết cụ thể vấn đề này. Nhưng tôi hiểu
rằng Việt Nam đang tìm cách bảo vệ lợi ích quốc gia theo cách hiểu của
mình về luật quốc tế. Việt Nam cần tiếp tục làm việc đó thông qua các
kênh pháp lý.
Nhưng tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất Việt Nam cần phải nghĩ đến bây giờ là mình có đòn bẩy gì.
Việt Nam không bao giờ có lực lượng hải quân mạnh như Trung Quốc.
Cách duy nhất là Việt Nam cần có đồng minh để có thể tiếp cận với sức nặng của Trung Quốc.
Điều
quan trọng là Việt Nam cần phải đưa vấn đề này ra các diễn đàn luật
pháp quốc tế. Đồng thời, cần nêu mạnh việc của mình thông qua các đồng
minh.
Phương châm cần là "Đi nhẹ nhàng và mang theo một cái gậy thật to".
*
Đây là lần thứ hai ông đến Việt Nam. Xin ông chia sẻ về lần đầu tiên và
cảm nhận của ông khi trở lại lần này? (Trịnh Phương Thảo, 34 tuổi)
-
Có quá nhiều thay đổi từ năm 1995 đến nay. Điều rõ nhất là có nhiều ô
tô và ít xe máy hơn. Có nhiều nhà đầu tư nước ngoài hơn và hiện nay có
nhiều hơn sự tự do trong công việc của mình.
20 năm trước đây, tôi không thể tưởng tượng được có thể có không gian và công nghệ như hiện nay để thực hiện các công việc.
Đối với vị khách không thường xuyên như tôi, có sự phát triển rất lớn về kinh tế tại đất nước của các bạn.
Tuy
nhiên, cải cách chính trị thì có vẻ như còn rất ít và có nhiều khát
khao hơn từ người dân để tốc độ cải cách tăng lên trong thời gian thời.
Tôi
hi vọng rằng những khát khao từ người dân sẽ gặp được quyết tâm của
giới lãnh đạo để Việt Nam tiến hành cải cách nhanh, sâu rộng, hiệu quả
hơn.
* Điều ông thú vị nhất khi ông làm nhà báo là gì? (Vũ Văn Kiên )
- Tác giả Thomas Friedman: Tôi cho rằng điều mà thú vị nhất đối với tôi là được đi và gặp nhiều người ở rất nhiều nơi trên thế giới.
Hai tuần trước tôi đã đến Ukraine, giờ tôi ở Việt Nam và hai tuần tới, tôi sẽ đến khu tự trị của người Kurd ở Iraq.
Điều
thứ hai là tôi sử dụng bài viết của tôi để khích lệ mọi người làm những
việc tốt đẹp, dù họ là quan chức chính quyền hay các tổ chức phi chính
phủ.
| Ông Thomas L.Friedman tập trung suy nghĩ để trả lời câu hỏi của bạn đọc Báo Tuổi Trẻ - Ảnh: Nguyễn Khánh |
*
Số lượng học sinh, sinh viên Việt Nam sang Mỹ du học ngày càng nhiều và
tăng rất nhanh. Theo ông, nền giáo dục Mỹ có thể giải quyết khó khăn
hiện nay của Việt Nam? Bên cạnh đó, có tình trạng nhiều sinh viên Việt
Nam tìm cách ở lại làm việc cho các công ty Mỹ dẫn đến chảy máu chất
xám? Việt Nam cần làm gì để chống lại tình trạng này? (Tuấn Nguyễn, Nam
Định).
-
Nền giáo dục tốt nên là một nền giáo dục có thể cung cấp cho sinh viên
kiến thức và kỹ năng cần thiết, và nhất là một động lực cống hiến.
Một
cách tổng thể, cách tốt nhất để chống chảy máu chất xám là xây dựng một
môi trường ở Việt Nam nhằm giúp các bạn trẻ có thể thực hiện được ước
muốn của mình, khai thác được hết tiềm năng của họ.
Hãy
bảo đảm rằng các bạn xây dựng được nền pháp trị, sự kết nối với thế
giới và môi trường đó giúp cho sinh viên cảm thấy muốn và có thể trở về
Việt Nam để phát huy hết tiềm năng của mình.
*
Thưa ông Friedman, phải chăng khi lấy hình ảnh phẳng cho nền kinh tế
hiện nay ông đã nhìn thấy điểm dừng, ngắt quãng và không liên tục ở một
khía cạnh nào đó? (Nguyễn Văn Tin, 1993, 21 tuổi)
- Tác giả Thomas Friedman: Khi
tôi nói thế giới phẳng, tôi đã đề cập đến nền tảng công nghệ mà ở đó
ngày càng có nhiều người có thể tiếp cận một cách bình đẳng với nhau.
Ý
tôi không phải là thế giới bình đẳng về kinh tế mà là sự bình đẳng
trong cách tiếp cận để con người có thể cạnh tranh, cộng tác và kết nối
với nhau.
Về
phần không phẳng của thế giới hay nói cách khác là lực lượng tàn phá
hoặc làm chậm lại sự lan toả của công nghệ, tôi có thể kể ra một số nhân
tố như: chủ nghĩa dân tộc, chiến tranh, sự thất bại của nhà nước, chủ
nghĩa cực đoan và nghèo đói triền miên.
* Ông nhìn nhận thế nào về vai trò của khoa học xã hội trong thế giới phẳng? (NGUYỄN PHƯƠNG ĐÔNG, 45 tuổi, nguyenphuongdong247@)
-
Thomas Friedman: Khoa học Xã hội cực kì quan trọng. Bạn sẽ không trở
thành người có văn hóa nếu chỉ biết về hóa học hoặc toán học. Bạn cần
phải biết lịch sử, văn học, âm nhạc, thơ, nghệ thuật...
Tôi
cho rằng hiện nay, yếu tố quan trọng tạo ra sự sáng tạo là sự kết hợp
giữa khoa học tự nhiên và khoa học xã hội, nhất là kết hợp khoa học xã
hội với toán học, công nghệ, kể cả thống kê.
Sáng tạo sẽ nảy sinh khi chúng ta có thể so sánh và đối chiếu hai phương pháp nghiên cứu và cách tiếp cận khác nhau.
Vì
thế tôi cho rằng khoa học xã hội có vai trò to lớn. Tuy nhiên điều quan
trọng là chúng ta phải kết hợp nó với các ngành khoa học khác để tạo ra
động lực mới, sáng tạo mới.
*
Ông nghĩ thế nào về sức mạnh cứng, sức mạnh mềm của một quốc gia? Ông
nhìn thế nào về sức mạnh cứng và sức mạnh mềm của Việt Nam? (Mai Hương,
31 tuổi, huong.nguyen.mai@....)
- Thomas Friedman:
Sức mạnh cứng rõ ràng là sự kết hợp kinh tế và quân sự, và chúng được
đo bằng số lượng vũ khí cũng như xe tổng sản phẩm quốc nội (GDP).
Sức
mạnh mềm là khả năng bạn xây dựng đất nước của mình khiến các quốc gia
khác muốn học hỏi. Đó là cách tôi quan niệm về sức mạnh cứng và sức mạnh
mềm.
Việt Nam sẽ có sức mạnh mềm nếu các nước láng giềng của Việt Nam muốn học theo mô hình của Việt Nam.
*
Trong cuốn sách "Từng là bá chủ," ông đã kết luận rằng Mỹ đang bị tụt
hậu và vị trí của Mỹ đang bị thách thức bởi các quốc gia đang trỗi dậy
như Trung Quốc? Ông có ý kiến gì thêm?
- Thomas Friedman:
Mục đích chính của tôi trong cuốn sách đó không phải so sánh Mỹ với
Trung Quốc. Mục đích của chúng tôi là so sánh nước Mỹ trước kia với
chính nước Mỹ hiện nay. Đó là lý do tôi đặt tên cuốn sách là "That used
to be us." Tôi không định kết luận là Mỹ thua Trung Quốc.
Lập
luận chính của tôi là Mỹ đã thực hiện công thức thành công trong 200
năm qua dựa trên 5 nguyên tắc cơ bản: giáo dục, pháp quyền, cơ sở hạ
tầng, đầu tư nghiên cứu cơ bản bằng ngân sách nhà nước và chính sách
nhập cư.
Và
lo ngại của tôi là nước Mỹ đang xa dần công thức dẫn tới thành công
trên. Và cuốn sách của tôi không yêu cầu mọi người đó đọc lại lịch sử
của Trung Quốc, Brazil hay các quốc gia nào khác mà kêu gọi người Mỹ hãy
xem lại lịch sử Mỹ và tìm lại công thức thành công của nước Mỹ.
*
Mỹ nhiều lần tuyên bố "tái cân bằng" hướng về châu Á - Thái Bình Dương.
Theo ông sự quan tâm này, trong đó có quan tâm đến tình hình Đông Nam Á
và Biển Đông, đang ở mức độ nào, nhất là vì Mỹ cũng đang có nhiều vấn
đề nội bộ và nhiều điểm nóng khác trên thế giới cần quan tâm, ví dụ như
Ukraine?
- Thomas Friedman:
Rõ ràng ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng kinh tế từ năm 2008 và 2 cuộc
chiến tranh Iraq và Afghanistan đến nước Mỹ đã tác động lên chính sách
Tái cân bằng đối với châu Á khiến việc triển khai chính sách này không
mạnh mẽ như nhiều người mong muốn.
Vấn
đề là Tổng thống của chúng tôi vừa đến đây và sự hiện diện của hải quân
Mỹ tại khu vực vẫn rất mạnh mẽ nên các bạn không phải lo lắng về việc
Mỹ sẽ rời khỏi khu vực.
Cuối cùng, tôi xin gửi lời cảm ơn độc giả của báo Tuổi Trẻ đã hỏi những câu hỏi rất thú vị.
TUỔI TRẺ ONLINE
|
Sinh năm 1953, Thomas Friedman đang phụ trách chuyên mục đối ngoại của tờ The New York Times (Mỹ).
Ngoài những cuốn sách, bài báo về toàn cầu hóa đã làm
nên tên tuổi của mình, Thomas Friedman cũng đã xuất bản nhiều cuốn sách
bán chạy về biến đổi khí hậu (cuốn Nóng, Phẳng, Chật; 2009); vị trí của
nước Mỹ sau vụ khủng bố 11-9 (Kinh độ và thái độ: Khám phá thế giới sau
sự kiện 11-9; 2002); thách thức của nước Mỹ thời hiện tại (Ðã từng là
nước Mỹ; 2011- đồng tác giả với Michael Mandelbaum).
|