Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

KHI XA ĐÀ LẠT


Em ơi! đến lúc phải lên đường
giã từ ngàn hoa phố núi
Thác Prenn,Suối Vàng,Thung lũng tình yêu...
Pensée,Mimosa,Tulip...hẹn mùa sau
Hồ Xuân Hương sóng gợn u hoài
chứa chan lệ thời gian trầm tích
Đồi Cù trơ vơ cỏ khóc ngàn thông
có những con đường vàng hanh nắng lụa
bình minh lên lóng lánh sương gieo
có những con đường chất ngất bão giông
gió mưa che phủ đường về
Ta phải đi như dòng sông vẫn chảy
những con đường ngày mới mở ra
Hiệp An, Đa Ròn, Thanh Mỹ...
Hồ Đơn Dương bạc lòng trăng nước gọi Đa Nhim
rừng thông,rừng thông nối nhau ngút ngàn đưa tiễn
phong lan tím buồn lặng lẽ nhìn theo
em ơi! quốc lộ 27 là đây
chật hẹp, gập ghềnh, rách nát
hắt hiu chập chùng hiểm trở
bên này đá dựng chênh vênh
bên kia vực sâu hun hút
lũng thấp ngàn mây
mưa tự ngàn xưa bao phủ bầu trời
dạt dào trút lên chiếc xe còm cõi
nhọc nhằn lầm lũi trườn lên
em nép vào anh
nỗi sợ là hơi ấm của ngọn lửa con tim
từ một kiếp nào réo gọi nhau
hẹn giờ hòa nhịp
như người nghệ sỹ lấy thăng bằng
bước đi trên sợi dây
nối hai bờ sinh tử
cứu chuộc đọa đày
và ta đã đi
đã đi qua phía bên kia ngọn đèo Ngoạn Mục
trời dứt cơn mê
Tân Sơn đón chào hạnh phúc
Tháp Chàm xưa ngóng đợi ta về
về với quê nghèo Gò Nổi-Điện Phong
có sông Thu muôn đời réo gọi
người ra đi xây mộng bên trời...
hay một nơi nào vô định
có tên thị trấn Liên Hương
có món bún riêu ăn với lá đinh lăng vi vút
và cốc rượu nho ân sũng đời đời
nỗi ngậm ngùi khô hạt lệ rơi
Mảnh đời tả tơi sẽ hàn gắn lại
trong giấc ngủ phiêu linh bát ngát
bên cầu nhân thế nắm lấy tay nhau
ta hát vang bài ca chân trời hy vọng
vườn nhân sinh nở cánh thăng hoa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét