Ta không còn bơ vơ
Dưới rừng cây trùng điệp
Mặt trời qua không biết
Trăng lên tròn không hay
Ta cất lên lời ca
Sao-trên-triều-gió-cuốn
Để nghe điều phiền muộn
Có em mà phôi pha
Thương em như rừng cây
Rừng cây mùa thay lá
Thương em tình biển cả
Biển cả ngàn phong ba
Ta đi qua rừng cây
Rừng cây vừa bão nổi
Lá rơi đầy trên lối
Lòng ta đầy băn khoăn
Ta riêng niềm lặng lẽ
Đưa em qua rừng cây
Vầng trăng vừa thức dậy
Nhuộm vàng lên sắc mây…
1978

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét