Em đã cho ta một tấm tình im lặng
Đẹp vầng trăng huyền hoặc giữa đêm khuya
Như ngàn sương trên ngọn cỏ đầm đìa
Như gió thoảng nhẹ lay cành lá
Ta thầm lặng nhận từ em tất cả
Đôi bàn tay thân ái cuộc đời
Ánh mắt nhìn, vệt sáng sao rơi
Lòng dậy sóng, dòng sông thác lũ
Và ta đã gọi em trong giấc ngủ
Tiếng thu ơi, vang vọng một dòng sông
Trút vào em niềm tha thiết nhớ mong
Mà năm tháng như mây trôi đầu núi
Và ta biết những nỗi niềm sầu tủi
Giữa đêm dài rơi rụng xuống hồn em
Nên ta là cơn gió thoảng bên thềm
Là khúc hát gửi em lời tình tự
Ta thương em, với ngôn từ không đủ
Nghĩ về em với nghiệt ngã cuộc đời
Sao là em, như một chiếc lá rơi
Rơi lặng lẽ trên ao hồ tù hãm?!
Còn ta ư? Một cánh đồng khô hạn
Những ngày mưa trút xuống chẳng đúng mùa
Từ gặp em là mang nặng cơn mưa
Sau cái buổi hoa khai và kết trái
Nhưng hỡi em thời gian không trở lại
Như dòng đời luân chuyển, nước sông trôi
Xuân đã đi, hoa mới trổ - muộn rồi
Ta đứng đó giữa trời mây thương tiếc
Chừ trong ta một bài thơ diễm tuyệt
Của tình em muôn thuở sẽ không phai
Dù trăm năm chỉ là giấc mộng dài
Nhưng ta đã gặp em vào trong đấy
1990

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét