ÁNH TRĂNG
Tôi bất chợt
Đến bên hồ vắng lặng
Thấy bóng mình soi mặt nước
Thu xanh
Hạt sương trong
Đậu nặng trĩu trên cành
Bỗng oà vỡ
Trong bóng người du tử
Nước xao động
Thuyền xuôi về quá khứ
Vẹt mái chèo
Bến bãi xanh xao
Thuyền trôi đi, trôi đi
Những ngọn sóng trào
Người ngư phủ buông mái chèo
Lặng lẽ
Rồi chợt thấy bàn tay đau như xé
Vội nhìn quanh
Chỉ thấy một mình thôi
Và trên cao
Cũng một mảnh trăng côi
Soi dòng nước
Với bóng người du tử.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét