Từ lúc tôi làm thơ với Trăng
Bâng khuâng hồn mộng chốn cung Hằng
Sầu đắm nhưng nào đâu có biết
Ở chốn trần gian có Nguyệt Hằng
Kiếp trước em là con cõi Tiên
Thơ ngây vô tội chốn lâm tuyền
Quần Tiên đại yến theo thân phụ
Lỡ cắp đào tiên với thuốc tiên
Vọng đến cung đình thượng đế hay
Truyền cho thúc phụ phải lưu đày
Một trăm năm lẻ nơi trần thế
Làm kiếp con người với rủi may
Ở dưới cõi trần em biết đâu
Đau thương cay đắng với u sầu
Trắng đen thay đổi tình nhân thế
Cho đến thời gian cũng bạc màu
Mai mốt em về trên cõi Tiên
Trần gian rũ sạch bụi ưu phiền
Một trăm năm ấy là cơn mộng
Lưu luyến còn chăng nhớ bạn hiền
1980

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét