Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010

CHUYỆN MỘT DÒNG SÔNG




Khi tôi lớn lên giữa những luỹ tre làng xanh biếc
Thì dòng sông đã có tự bao giờ 
Sông êm đềm như khúc hát trẻ thơ 
Mải miết reo vui, mang nước 
Trường sơn xuôi về biển cả
Khi uốn khúc lượn quanh ghềnh đá 
Khi dịu dàng qua bãi sắn nương dâu
Đến quê tôi xanh thẳm hàng cau 
Những ruộng lúa, hàng dừa, cây đa, 
Gốc Bút 
Những lăng miếu đền chùa của một thời chứng tích
Thuở phục hưng các triều đại huy hoàng

Về cuối làng, có một bến đò ngang 
Cái gạch nối miền quê và phố thị
Con đò nhỏ rất ít khi ngơi nghỉ
Tất bật suốt ngày đưa đón khách lại qua
Là niềm vui của những đứa con xa 
Mang thương nhớ quay về thăm cố quán
Dòngsông ấy cứ trôi theo năm tháng 
Vẫn êm đềm như ký ức tuổi thơ 

Rồi một ngày kia 
Sông đã chở ước mơ 
Lẫn khát vọng ngập hồn của một người trai trẻ 
Sương còn đọng mạn thuyền Ánh bình minh vừa hé
Đò cập bờ, người trai trẻ tách bến sông 
Trên bờ cao, còn ngoảnh lại đứng trông 
Cái hùng vĩ của dải Trường Sơn với núi Chúa, với Hòn Bằng, hòn Non Trượt 
Rồi lặng lẽ, người trai cất bước 
Hồn vút cao như một cánh chim hồng 

Mười năm sau
Một sớm mùa đông 
Lối nhỏ ngày xưa 
Một người khách lạ 
Chân bước nhanh, trong lòng rộn rã 
Hướng về bến đò của một sớm tinh sương 
Bên ven đường hương cỏ nội còn vương
Im vắng quá, lối đi dần hoang dại 
Chợt ngơ ngác, khách bàng hoàng đứng lại 
Trên vực sâu bờ đất dựng chơi vơi 
Trước mặt là một biển sóng trùng khơi 
Đang cuồng nộ dâng trào cơn thác lũ 
Ôi rét mướt, không bóng thuyền ngư phủ 
Gió lạnh lùng suốt một dải Trường Giang 
Và bỗng nhiên lòng khách cũng mênh mang 
Chạnh nghĩ đến những nỗi niềm nhân thế 

Sông mười năm đã trở thành dâu bể
Thì cuộc đời ai dám hẹn trăm năm?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét