Đó là đôi mắt em
Buổi chiều chiều mọc nghiêng nghiêng soi qua miền anh đứng
Nụ tình buồn nở vội trên môi anh rồi chợt biến
Như tiếng khua trên sợi xích đau mòn mang bánh xe em đi qua
Như tuổi đời phiêu bạt mà tuổi xanh anh đã mang đi chôn vào hư ảo
Và như những tháng ngày hiện tại vẫn kế tiếp nhau mang hoài lầm lỗi
Không hái cho em được nụ hoa hồng
Mà những chiều chiều, anh mang mớ hoa vàng hiu hắt đem trải trên lối đi
Nào biết có em qua!
Nhớ về một mùa xuân
Khi ánh mặt trời vừa trải hồng lên vạn vật
Những đoá hoa tinh khôi lung linh hồng thắm bầu trời
Anh mang phấn bướm đa tình lượn trên vườn xuân thắm
Và đêm đêm anh nhìn ánh sao trời để nhớ về đôi mắt em
Như một thoáng chiêm bao
Anh trôi qua miền không gian âm u vời vợi
Ngoảnh lại nhìn mình-mộng bạc tóc thu phai
Để chiều chiều nhớ em, anh ra đứng chờ sao –trên- triều-gió-cuốn
Có những lúc tình cờ, anh nhận lạc hướng sao xa
Và hồn anh cũng cuốn theo chiều gió cuốn
Nên thầm lặng mang về ấp ủ một cành hoa
1978

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét